Thứ Tư, 24 tháng 7, 2019

Thơ Tình Chùm 785


Tình Trăng…
họa thơ Giang Hoa: Con Đò Tình…

Phập phồng song cửa mấy giờ đêm
Gà gáy cầm canh gió cuốn rèm
Thổn thức làn mây kìa bến mộng
Nghẹn ngào sóng nước ngỡ ngàng xem
Ra đi âu yếm nàng thơ gọi
Trở lại bâng khuâng khách phú thềm
Cây cỏ có thương người bạc mệnh
Quảng hàn ai đó lệ sương thêm …!

Thơ Tình Chùm 784


Hồn Bướm Mơ Tiên
họa thơ Giang Hoa: Tiên Bồng

Hồn bướm mơ tiên mộng ái ân
Liêu trai chí dị tuyệt vô ngần
Bích Câu kỳ ngộ mờ sương ảo
Lầu Ngọc trăng thanh ngọn gió ngân
Thục nữ ma tình hồn thơ thẩn
Văn nhân sầu cảm đóa hương trần
Nhân duyên kim cổ giao đài ngộ
Oán phận bèo dâu hận xác thân…

Thơ Tình Chùm 782



Cơn Lốc Đêm Qua
hoạ thơ Giang Hoa: Khắc Khoải

Cơn lốc đêm qua triệt lá cành
Mai buồn trơ trọi dưới trời xanh
Quanh vườn heo hắt hơi sương qụa
Lối ngõ  quạnh hiu vắng tiếng oanh
Thuyền cá mong manh sông bể dữ
Gùi măng thấp thỏm núi non gành
Xót xa cảnh ngộ nơi trần thế
Ai thức cùng ta điểm trống canh…?!

Thơ Tình Chùm 781


Sầu Vương Lối  Mộng
hoạ thơ Giang Hoa: Giấc Điệp

Vườn thanh chậm rãi nét môi hường
Thiếu phụ cô phòng nhỏ hạt tương
Mưa ủ hàng phong hồn viễn vọng
Tàn hương nhang khói mộng quanh tường
Mây bay bảng lảng ngàn thu đọng
Lá rụng bâng khuâng rặng trúc vương
Thiên cổ cung đàn sầu tuyết hận
Gối loan ướt đẫm suốt canh trường!

Lu Hà Và Văn Thi Nhân Chùm 10


Tặng người bạn vong niên qúa cố Nguyễn Đức Thắng

Thành kính phân ưu xin gửi lời chia buồn thống thiết nhất tới tang quyến người bạn thơ vong niên của tôi là Người Thương Phố Thị ( Nguyễn Đức Thắng)
Chỉ mới quen biết Bác Nguyễn một hai tháng nay, huynh đệ một già một trẻ mạn đàm thơ văn tâm đầu ý hợp xuớng họa nối thơ cảm tác đang vui vẻ thì Bác Nguyễn lại vội vã ra đi trở về nơi quê huơng vĩnh hằng phiêu diêu nơi miền cực lạc.

Lu Hà Và Văn Thi Nhân Chùm 9


Điên Vì Tình

Năm em mười bảy anh hai bảy
Mối tình duyên bởi tại từ đâu...
Thơ đề lá thắm trao nhau
Âm thầm dan díu mộng đầu ngát xanh

Lu Hà Và Văn Thi Nhân Chùm 8


Bến Tình Cổ Mộng Thiên Thu

Hương còn phảng phất thiên thu
Ôm cây đàn gảy vi vu gió sầu
Ngàn năm còn bến giang đầu
Hoài Trang réo rắt phượng cầu bóng loan